Nhờ đổi mới cơ chế quản lý, với chính sách khuyến khích phát triển kinh tế phù hợp nên số hộ sản xuất, doanh nghiệp ở các làng nghề của Bắc Ninh tăng nhanh

Làng nghề đúc đồng Đại Bái có truyền thống hàng trăm năm nay với những sản phẩm thủ công mỹ nghệ khá tinh xảo như tượng đồng, lư hương, tranh chữ… Thế nhưng trên thực tế thương hiệu làng nghề Đại Bái còn được khá ít người ngoài tỉnh biết đến bởi công tác xây dựng, quảng bá thương hiệu chưa thực sự được chú ý và còn không ít việc phải làm.

Xã Phong Khê (T.P Bắc Ninh) có thôn Dương Ổ (còn có tên Đống Cao) và Đào Xá (còn có tên Điều Thôn) làm nghề giấy dó nhiều trăm năm nay. Nguyên liệu chính để làm giấy là vỏ cây dó. Hàng năm, sau lễ kỳ yên (mồng 9 tháng giêng) trai làng Đống Cao và Điều Thôn thành lập từng nhóm khăn gói lên tận Thái Nguyên, Tuyên Quang… bóc vỏ cây dó. Vỏ bóc đến đâu được phơi hoặc sấy khô rồi bó thành từng bó (còn gọi là moi) chừng vài chục cân. Khi mỗi người có từ 5 tạ vỏ cây dó khô là cả nhóm vào rừng chặt nứa, vầu, mai đóng thành bè cho xuôi sông Cầu, vào dòng Ngũ Huyện Khê rồi về bến.

Ban vận động Hiệp hội sản xuất chế biến tre đan của tỉnh tổ chức Đại hội Hiệp hội lần thứ I, nhiệm kỳ 2010-2015.

Thôn Đại Mão (Hoài Thượng - Thuận Thành) là làng Việt cổ lớn, nằm ngoài đê đại hà sông Đuống, đất hẹp người đông, từ xưa người dân nơi đây đã chú trọng ngoài nghề nông làm gốc còn lấy chữ nghĩa làm kế lập thân lập nghiệp.

Vọng Nguyệt, xã Tam Giang (Yên Phong) không chỉ nổi tiếng cả nước với tên gọi “làng đại học ven sông Cầu”, nơi đây còn gìn giữ và phát huy nghề truyền thống ông cha để lại: Trồng dâu nuôi tằm, ươm tơ kéo kén.

Sau nhiều năm phát triển, làng nghề Phong Khê, xã Phong Khê, thành phố Bắc Ninh, tỉnh Bắc Ninh đã có trên 100 doanh nghiệp tư nhân, công ty trách nhiệm hữu hạn, hợp tác xã cổ phần; 154 hộ dân chuyên sản xuất kinh doanh các mặt hàng giấy phục vụ tiêu dùng và xuất khẩu, thường xuyên giải quyết công ăn việc làm cho gần 5.000 lao động nông thôn.

Nghề làm vàng mã đã qua thời cực thịnh nhưng vẫn lấn lướt nghề làm tranh dân gian ở Đông Hồ. Đơn giản có lẽ vì dễ kiếm tiền hơn. Đi trong đường làng liên tục phải né những chiếc xe máy cồng kềnh chở hàng vàng mã đi bán. Khắp làng đâu đâu cũng thấy những khoảng sân rực rỡ đủ màu lấp lánh. Không hiểu nếu có trực thăng nhìn từ trên cao sẽ còn thấy đẹp đến thế nào. Nếu không có quá nhiều kẻ lợi dụng việc đốt vàng mã một cách thái quá thì rõ ràng đây là một làng nghề đẹp, ít ra là về màu sắc. Người lớn hay trẻ con đều có thể tham gia vào bôi, dán và quết. Được nói đến nhiều nhất có lẽ là nghề làm tranh in khuôn gỗ. Mặc dù còn có lẻ tẻ vài nhà nhưng tranh được mang ra các thành phố lớn, bán cho khách nước ngoài là chủ yếu. Treo một bộ tranh Đông Hồ trong nhà chắc chắn sẽ làm cho tinh thần con người ta thư thái. Đó là vì nét tranh đơn giản, mộc mạc, ý nghĩa dễ hiểu. Lang thang trong làng ngó nghiêng các nhà làm tranh, làm mã có lẽ cũng làm bật ra được vài tứ văn.